Bài thơ : "Em ơ! đợi anh về" của nhà thơ Xô Viết Xi-Mô-Nốp.Có hai bản dịch như sau:
| Em ơi, đợi anh về Đợi Anh hoài Em nhé, Mưa cứ rơi dầm dề Ngày cứ dài lê thê Thì Em ơi cứ đợi. Dù tuyết rơi gió nổi Dù nắng cháy Em ơi Bạn cũ có quên rồi Đợi Anh hoài Em nhé. Tin Anh dù vắng vẻ, Lòng ai dù tái tê Chẳng mong chi ngày về Thì Em ơi, cứ đợi. Em ơi, Em cứ đợi Dù ai nhớ thương ai Chẳng mong có ngày mai Dù mẹ già con dại Hết mong Anh trở lại Dù bạn viếng hồn Anh Yên nghỉ nấm mồ xanh Nâng chén tình dốc cạn Thì Em ơi mặc bạn Đợi Anh hoài nghe Em Tin rằng Anh sắp về. Đợi Anh, Anh lại về Trông chết cười ngạo nghễ Ai ngày xưa rơi lệ Hẳn cho sự tình cờ Nào có biết bao giờ Bởi vì Em ước vọng, Bởi vì Em trông ngóng Tan giặc, bước đường quê Anh của Em lại về. Vì sao Anh chẳng chết Nào bao giờ ai biết Có gì đâu Em ơi Chỉ vì không ai người Biết như Em chờ đợi. (Tố Hữu Dịch) | Em ơi, Đợi anh, Anh sẽ về Dù mưa rơi dầm dề Dù ngày buồn tái tê Thì Em ơi, cứ đợi. Dù gió Đông tuyết dội, Dù nắng Hạ mưa rơi Dẫu ai đó quên rồi Thì riêng Em, cứ đợi. Đợi Anh dù phương xa Thư Anh thường chẳng lại Dẫu lòng bao tê tái Thì Em ơi, cứ chờ.
Chờ Anh, Anh sẽ về Đừng mong điều tốt đẹp Như Em từng đã biết Có lúc cần phải quên. Hãy nhìn vào mẹ hiền Và con thơ bé dại Em ơi, Em hãy chờ. Như ai đó vẫn chờ, Ngồi bên ô cửa sổ Ly rượu cay nỗi nhớ, Thì Em ơi uống đi Cho lòng vơi nỗi khổ. Đợi Anh, Anh sẽ về Dẫu kề bên cái chết, Nếu có ai quên hết Chẳng biết đợi chờ ai Đừng trách họ lạt phai Đã không cam chờ đợi. Trong bom rơi lửa dội Chỉ ta biết chờ nhau Em ngã vào lòng đau, Lúc Anh về, Anh biết: Anh biết Anh không chết Đâu phải lẽ tình cờ. Chỉ có Em tha thiết Dẫu dòng lệ cạn khô, Em của Anh biết chờ Không như ai, chẳng (Nguyễn Tất San &Nguyễn Tất Thịnh dịch) |
Đợi anh về
(Tặng V.S)
Đợi anh, anh sẽ về,
Hãy đợi chờ anh nhé.
Hãy đợi, mặc dầm dề
Mưa giăng buồn tái tê,
Hãy đợi, mặc tuyết giá,
Hãy đợi, dù nắng nôi,
Dù mọi người hết đợi,
Hôm qua quên lãng rồi.
Hãy đợi, dù xa ngái
Chẳng tới một dòng thư,
Hãy đợi, dù tất cả
Đã chán chê đợi chờ.
Đợi anh, anh sẽ về,
Chớ mong chi điều phúc
Cho tất cả ai người
Nghĩ giờ, quên phải lúc.
Dù con ta, mẹ ta
Đều tin rằng anh chết,
Dù bạn chờ đã mệt,
Bên bếp lửa quây quần
Sẽ cạn men rượu đắng
Tưởng niệm một linh hồn...
Đợi anh. Và cùng bạn
Chớ nâng ly vội vàng.
Đợi anh, anh sẽ về,
Chẳng xá gì chết chóc.
Mặc ai đó không ngờ,
Thốt lời: May được thoát!
Không đợi, làm sao biết
Giữa bão đạn mưa bom
Bằng mong ngóng chờ trông
Em cứu anh khỏi chết.
Anh nhờ đâu sống sót,
Mỗi đôi mình hiểu thôi,-
Chỉ vì em biết đợi
Khác ai ai trên đời...
1941
(Bản dịch của nhà thơ Hồng Thanh Quang)
Жди меня В.С. , 1941
Жди меня, и я вернусь.
Только очень жди,
Жди, когда наводят грусть
Желтые дожди,
Жди, когда снега метут,
Жди, когда жара,
Жди, когда других не ждут,
Позабыв вчера.
Жди, когда из дальних мест
Писем не придет,
Жди, когда уж надоест
Всем, кто вместе ждет.
Жди меня, и я вернусь,
Не желай добра
Всем, кто знает наизусть,
Что забыть пора.
Пусть поверят сын и мать
В то, что нет меня,
Пусть друзья устанут ждать,
Сядут у огня,
Выпьют горькое вино
На помин души...
Жди. И с ними заодно
Выпить не спеши.
Жди меня, и я вернусь,
Всем смертям назло.
Кто не ждал меня, тот пусть
Скажет: - Повезло.
Не понять, не ждавшим им,
Как среди огня
Ожиданием своим
Ты спасла меня.
Как я выжил, будем знать
Только мы с тобой,-
Просто ты умела ждать,
Как никто другой.
Wait for me, So it will be
to Valentina Serova, 1941
Wait for me, and I'll come back!
Wait with all you've got!
Wait, when dreary yellow rains
Tell you, you should not.
Wait when snow is falling fast,
Wait when summer's hot,
Wait when yesterdays are past,
Others are forgot.
Wait, when from that far-off place,
Letters don't arrive.
Wait, when those with whom you wait
Doubt if I'm alive.
Wait for me, and I'll come back!
Wait in patience yet
When they tell you off by heart
That you should forget.
Even when my dearest ones
Say that I am lost,
Even when my friends give up,
Sit and count the cost,
Drink a glass of bitter wine
To the fallen friend -
Wait! And do not drink with them!
Wait until the end!
Wait for me and I'll come back,
Dodging every fate!
"What a bit of luck!" they'll say,
Those that would not wait.
They will never understand
How amidst the strife,
By your waiting for me, dear,
You had saved my life.
Only you and I will know
How you got me through.
Simply - you knew how to wait -
No one else but you.
Attends-moi
(Simonov, 1941) Si tu m'attends, je reviendrai,Mais attends-moi très fort.Attends, quand la pluie jauneApporte la tristesse,Attends quand la neige tournoie,Attends quand triomphe l'étéAttends quand le passé s'oublieEt qu'on attend plus les autres.Attends quand des pays lointainsIl ne viendra plus de courrier,Attends, lorsque seront lassésCeux qui avec toi attendaient.Si tu m'attends, je reviendrai.Ne leur pardonne pas, à ceuxQui vont trouver les mots pour direQu'est venu le temps de l'oubli.Et s'ils croient, mon fils et ma mère,S'ils croient, que je ne suis plus,Si les amis las de m'attendreViennent s'asseoire auprès du feu,Et s'ils portent un toast funèbreA la mémoire de mon âme..Attends. Attends et avec euxrefuse de lever ton verre.Si tu m'attends, je reviendraiEn dépit de toutes les morts.Et qui ne m'a pas attenduPeut bien dire : "C'est de la veine".Ceux qui ne m'ont pas attenduD'où le comprendraient-ils, commentEn plein milieu du feu,Ton attenteM'a sauvé.Comment j'ai survécu, seuls toi et moiNous le saurons,C'est bien simple, tu auras su m'attendre,comme personne.
Tìm hiểu thêm lời bình và Bản dịch tại trang Blog của Nguyễn Tất Thịnh:
Bài viết đầy đủ xem tại đường link : http://www.nguyentatthinh.com/Desktop.aspx/Content/Cong-giao-tiep-Xa-hoi/Dich_lai_bai_tho_Doi_Anh_Ve/)